• Hiếu Nguyễn
  • 31 Th5, 2026
  • Chuyện Nhà Oringers

Định Nghĩa Thế Nào Là Việc Chụp Ảnh Có Tâm?

Mười năm trước, khi tôi còn chập chững chụp hình tại Oring Studio. May mắn cho tôi, từ khi bắt đầu chụp ảnh cho bé được nhiều anh chị ủng hộ.
Từ việc một tháng không có nỗi hai show, bỗng một ngày, tôi nhận liền tù tì 30 show liên tiếp, khiến một thằng chân ướt chân ráo như tôi không thể quản lý xuể.
Suy nghĩ content sao cho thu hút, thiết kế kèm điều chỉnh bảng giá làm sao cho ai cũng book gói ở giữa nhiều nhất, nhắn tin làm sao studio bé như cái phòng ngủ mà anh chị vẫn đến chụp, rồi chụp sau đó chỉnh hình và chăm sóc sau buổi chụp… một mình ôm đồm tất cả.
Lúc đó cảm thấy tự hào lắm, nhưng đâu có biết chính điều đó khiến mình dễ dẫn đến thiếu sót. Và rồi cái ngày đó mình không bao giờ muốn, nó cũng đã đến!
Tối mai, khách sẽ tổ chức thôi nôi cho con ở quê mà … Cái ảnh của khách vẫn còn ở chỗ tôi. Khách kêu gửi cho người thân, lu bu mãi chụp rồi lại quên.
20h30 tối chủ nhật hôm đó mới nhận ra sự cố, lật đật chạy lên BX MĐ để gửi cho Chành, Chành bảo ít nhất 12 tiếng mới đến. Nhờ bạn bè làm tiếp viên, không ai nhận vì không ai đi chuyến SG về Pleiku.
Tay chân lúc này cũng đã run rồi, khách khó chịu và bực dọc. “Giờ anh muốn sao đây? Mai em phải nhận được hình”. Khó chịu cũng phải thôi, vì sinh nhật con đầu của khách mà và thêm một phần sự tất trách của mình.
Chụp hết mình, mà giờ không lẽ bị review cái phốt lãng xẹt vậy sao ? Sau đó, mình đã book 1 vé máy bay giao cho khách và kết quả mình có thêm 1 chuyến đi xuống HAGL và ăn 1 tô phở khô nổi tiếng – hết 40K.
Và cũng là lần đầu tiên, mình được dự tiệc thôi nôi của khách tại một nơi không phải là Sài Gòn!

P/s: Sau chuyến đi này, tôi mới biết rằng: Pleiku chỉ có 1 chuyến đi và 1 chuyến về vào lúc 16h-18h. Do đó, buộc tôi ở lại 1 đêm và không thể về liền trong ngày.

Đây là thành quả của tôi trong việc đặt chân đến Pleiku.